9

ệ thập lục chương:

 

        Đau! Hỏa Tư vô tình tiến vào, không chỉ làm thân thể cậu đau đớn, càng làm tim cậu tan nát. Nhìn cặp mặt từng ôn nhu chăm chú nhìn cậu, giờ chỉ còn là băng lãnh vô tình. Thật lạnh… Lạnh đến mức cả tim cậu đều muốn đông lại. Đau đớn trên người, như thế nào cũng kém xa trái tim bị xé rách. Hạ Nguyệt Quang không hề phản kháng, giống hệt một con búp bê, tùy ý Hỏa Tư áp bức cậu, một lần lại một lần xỏ xuyên vào người cậu. Cậu không biết bản thân có cảm thấy khoái cảm hay không, nhưng nước mắt chảy dọc gò mà, không phút nào ngừng lại, cơn đau trên người, không hề gián đoạn.

 

        Không biết bao lâu, cậu cảm giác được thứ thô to rời khỏi cơ thể mình, Hỏa Tư vốn đè trên người cũng buông cậu ra, để mặc cậu vô lực trượt xuống mặt đất, cả người ngồi chồm hỗm trên tấm thảm mềm mại. Đau quá… Thực sự rất đau… Thân thể ngã trên mặt đất không thể động đậy, năm ngón tay ngay cả co cũng co không nổi, càng đừng nói đến chuyện chuyển động. Tình trạng hiện tại của Hạ Nguyệt Quang, chỉ có thể dùng ‘chật vật không chịu nổi’ mà hình dung.

 

        Hỏa Tư mặt lộ vẻ trào phúng, từ cao nhìn xuống Hạ Nguyệt Quang, “Ngươi từng đem khuôn mặt kia lừa gạt không ít người nhỉ? Ngay cả ta cũng bị ngươi lừa dối, ta không thể không nói ngươi thật sự quá giỏi!” Ngữ khí chán ghét, lời nói ngoan độc, một lần lại một lần đem trái tim Hạ Nguyệt Quang hung hăng xé rách. 

 

        Hạ Nguyệt Quang mờ mịt ngẩng đầu, nhìn Hỏa Tư khôi phụ bộ dạng ngày xưa. Cậu cười, tiếng cười thực thê lương, cười đến mức ngay cả Hỏa Tư đang giận dữ cũng cả kinh. Nước mắt theo tiếng cười không ngừng chảy xuống, cậu lắc lư lắc lư đứng dậy, chuyển động ngón tay cứng ngắt đem quần mặc vào.

 

        “Có lẽ… chúng ta ngay từ đâu đã không nên gặp nhau… Vì sự bắt đầu này… là một sự bắt đầu sai lầm…” Hạ Nguyệt Quang nhịn xuống đau đớn trên người, khuôn mặt vẫn mang nụ cười thống khổ như trước, lệ rơi đầy mặt nghẹn ngào nhìn Hỏa Tư nói.

 

       Hóa Tư nắm chặt tay mình, nhìn về phía màn hình không biết từ khi nào đã hết phim, hắn không sai! Là Nguyệt Quang phản bội hắn trước! Hắn làm vậy là đúng! Nhưng… Nhưng vì sao lại đau lòng như vậy? Vì sao lại muốn tiến lên ôm lấy con người gầy yếu kia? Vì sao vì lời nói của cậu mà thấy sợ hãi? Vì sao? Là sợ mất đi sao? Nhưng hắn không phải đã mất đi rồi sao?

 

        Hạ Nguyệt Quang bước đi không vững lướt qua Hỏa Tư, dừng âm lượng hai người đều có thể nghe thấy khóc nói: “Thực xin lỗi… Em không thể tiếp tục ở bên cạnh anh… Nếu anh gặp được một người có thể khiến anh động tâm… Xin anh nhất định phải tin tưởng người đó. Bởi vì tình yêu không có tin tưởng, sẽ tan vỡ…”

 

        Thanh âm như mộng như thực quanh quẩn bên tai Hỏa Tư. Hắn xoay người muốn giữ lại người vừa bị hắn thương tổn, nhưng chỉ nắm lại được không khí hư vô, chỉ thấy là cánh cửa đã bị mở tung. Hỏa Tư phát hiện chính mình thế nhưng đang run rẩy. Hắn dựa vào tường cười to, một tay ôm bụng mình, một tay ôm mặt, nhưng vẻ mặt hắn chỉ có thống khổ, không rơi lệ, vì hắn… đã sớm mất tư cách để rơi lệ…

 

        “Nguyệt Quang… Nói cái gì mà làm bạn với ta, nói cái gì mà sẽ ở lại bên người ta. Giả dối! Tất cả đều là giả!” Hỏa Tư ha ha cười to, thống khổ trên mặt chỉ tăng không giảm.

 

        Nắng chiếu rọi qua cửa sổ, tia sáng xinh đẹp kia, chiếu sáng ở một mảnh đỏ tươi. Hỏa Tư vươn tay muốn bắt lấy tia sáng đó, nhưng mở tay ra, cái gì cũng không còn, chỉ còn lại mình hắn… Cuối cùng… Hắn vẫn là cô đơn một mình… vẫn là cô đơn một mình…

 

        Hạ Nguyệt Quang chết lặng đi khỏi thư phòng. Theo cánh cửa đóng lại, tiếng cười làm cậu đau lòng kia cũng dẫn biến mất, cậu biết mặt mình lúc này khẳng định trắng bệch, mái tóc dài mềm hỗn độn bay trên vai, có chút dính đến trước mặt cậu, nhưng cậu không quan tâm, bước đi không vững đi ra khỏi cửa Hồng Bảo.

 

        Quản gia vội vàng chạy ra, trên tay cầm hành lý ở Hồng Bảo của Hạ Nguyệt Quang, thở hổn hển đưa hành lý trên tay giao cho Hạ Nguyệt Quang nói: “Hạ thiếu gia, đây là thiếu gia muốn tôi đưa cho cậu.”

 

        Không chút do dự, Hạ Nguyệt Quang nở nụ cười với quản gia, thanh âm khàn khàn nói: “Cảm ơn ông, tôi đây đi rồi, xin hãy hảo hảo bảo trọng thân thể.” Nhẹ gất đầu, cầm hành lý nhanh chóng rời đi.

 

        Quản gia ở sau lưng cậu thương tâm hỏi: “Hạ thiếu gia! Vì sao cậu không giải thích cho thiếu gia?” Thấy Hạ Nguyệt Quang dừng lại, không hiểu cậu vì sao phải tra tấn mình như vậy, cũng tra tấn thiếu gia.

 

        Hạ Nguyệt Quang mờ mịt ngẩng đầu, “Giải thích? Hữu dụng sao? Giữa bọn tôi không có sự tin tưởng. Tiếp tục giải thích, chỉ là càng xóa càng đen thôi…” Lắc đầu cười khổ, cõi lòng cậu tan nát. Tình yêu này thật ngắn ngủi, thật đau khổ. Cậu từ bỏ. Cho dù bị tổn thương, cho dù không có Hỏa Tư, cậu vẫn có thể sống sót như cũ, mang thêm trái tim tan nát tiếp tục sống sót.

 

        “Hạ thiếu gia…” Quản gia muốn nói rồi lại thôi, thở dài buông tay, “Hy vọng cậu cũng hảo hảo bảo trọng.”

 

        Hạ Nguyệt Quang không nói gì nữa rời đi. Bảo trọng sao? Ha ha… Cậu sẽ hảo hảo bảo trọng chính mình, giống như lời nói của quản gia, cậu sẽ bảo hộ bản thân thật tốt. Klhông rơi trong lưới tình vô vị, thống kh, cuối cùng là bị hủy diệt này nữa. Cậu sẽ không quan tâm tới bất luận kẻ nào tỏ ra ôn nhu, trải qua một lần… đã đủ rồi… Từ ngày hôm nay, tim cậu sẽ không đập loạn vì bất luận ai… Bất luận là ai… cũng sẽ không…

 

        Trong khoảng khắc xoay người, cậu thấy thân ảnh Hỏa Tư, đứng bên cửa sổ nhìn cậu, Hạ Nguyệt Quang không chút do dự quay đi. Không thể quay đầu… Không thể quay đầu… Nhắm chặt hai mắt, mặc kệ thân thể có đau đớn thế nào, cậu nhấc chân chạy khỏi nơi này, nơi làm cậu thống khổ này. Không biết chạy bao lâu, cậu mệt mỏi tựa vào một cây đại thụ thở.

 

        Hạ Nguyệt Quang nhắm lại hai mặt. Ánh sáng mặt trời chiếu trên khuôn mặt nhợt nhạt của cậu, xung quanh im lặng chỉ nghe thấy tiếng chim hót, cùng tiếng thở của cậu. Một khi dừng bước, đau đớn trên người lại quay về, thân hình lung lay, cậu suy yếu ngã ngồi trên cỏ, ý thức dần dần mờ mịt làm cậu vội vàng lắc đầu, muốn bảo trì sự thanh tỉnh, lại không thể khắc chế được cơn buồn ngủ, cứ như vậy mà mê man.

 

        Mãi đến khi đêm tối buông xuống, Hạ Nguyệt Quang đang mê man mới chậm rãi tỉnh lại. Khẽ sờ trán, cậu biết mình lại phát sốt, thân thể mới tốt lên không lâu, không ngờ lại muốn bệnh một trận, thật sự làm người ta thấy buồn cười.

 

        Hạ Nguyệt Quang lắc lư lắc lư đứng lên, kéo cơ thể càng ngày càng nặng xuyên qua rừng cây, nhanh cầm lấy hành lý trên tay, thừa dịp đêm tối định trở lại tòa thành hồi trước cậu ở, nhưng càng chạy thân thể càng không thoải mái. Trước mắt cũng càng lúc càng mở ảo, hình như có một chiếc xe ngựa chạy về phía cậu, muốn nhìn rõ, nhưng thân thể đã không chịu khống chế mà ngã xuống, ý thức mơ hồ nhìn thấy một bóng người trắng xuống xe đến bên cạnh cậu, giống như thực khẩn trưởng không biết nói gì, cảm thấy người nọ ôm lấy cậu. Trong mơ hồ, cậu ngửi thấy hương hoa lài, rất quen thuộc, giống như đã từng ngửi qua, còn chưa kịp hiểu rõ, cậu liền như vậy mà ngất đi.

 

= . = . = . = . = . =

 

        Thật tối, thật ẩm ướt, nơi này thật lạnh. Nơi này là đâu? Hạ Nguyệt Quang mờ mịt nhìn cảnh tượng trước mắt. Đột nhiên, khung cảnh tối đen ‘ba’ một tiếng biến trắng, cảnh màu trắng chiếu lại cảnh cậu cùng Hi Ân làm tình. Cho dù chạy đi đâu, trốn đi đâu, cảnh tượng kia như hình với bóng bốn phía bám theo cậu. Tiếng mình rên rỉ thực chói tai, cậu bịt lấy lỗ tai thất thanh hét to, bốn phía trở lại một mảnh yên tĩnh, cậu cũng không còn lực kêu, suy yếu quỳ trên mặt đất nhìn giống như chiếc bàn hắc diệu thạch lạnh như băng phản chiếu lại bản thân.

 

        Một đôi giầy đen xuất hiện trước mặt cậu, cậu sửng sốt ngẩng đầu, thấy Hỏa Tư đang trào phúng nhìn cậu, Hạ Nguyệt Quang sợ hãi lắc đầu, không chút nghĩ ngợi muốn chạy đi, nhưng lại bị hắn bắt lại.

 

        “Sao vậy? Sợ ta sao?” Thanh âm vô tình của Hỏa Tư truyền vào tai cậu, lạnh đến mức làm Hạ Nguyệt Quang phát run.

 

        “Ngươi không nên sợ nha! Ngươi hẳn là cảm thấy tự trách! Vì ngươi phản bội ta! Ngươi là đồ tiện nhân!” Lời nói ác độc của Hỏa Tư làm Hạ Nguyệt Quang thương tích đầy mình, muốn phản bác, lại không mở miệng được.

 

        Cảm giác thấy bản thân bị ngăn cản, Hạ Nguyệt Quang sợ hãi ngẩng đầu nhìn về phía khuôn mặt tàn khốc của Hỏa Tư, sợ hãi dùng hai tay ôm lấy thân thể mình, tựa như khẩn cầu khóc kêu: “Van xin anh… Van xin anh đừng như vậy… Em không phản bội anh… Thật sự… Thật sự không có…”

 

        Thương tổn trong tưởng tượng chưa tới, một bàn taốny ấm áp lau đi nước mắt Hạ Nguyệt Quang, cậu khóc ngẩng đầu lên, Hỏa Tư v tàn nhẫn vô tình lại ôn nhu lau nước mắt cho cậu.

 

        “Ta biết… Ta biết em không phản bội ta. Đừng khóc. Em như vậy làm ta rất đau lòng…” Hỏa Tư ôn nhu ôm lấy Hạ Nguyệt Quang đang khóc cực thương tâm nói, bàn tay ấm áp vỗ nhẽ lưng cậu trấn an.

 

        Hạ Nguyệt Quang run run ôm lấy Hỏa Tư, nghẹn ngào gọi: “Hỏa Tư…”

 

        ———-

       

        Thấy Hạ Nguyệt Quang cuối cùng cũng an ổn ngủ, Hi Ân ôm chặt không buông người không ngừng gặp ác mộng trong lòng. Ngày đó phát hiện cậu gất trên đường, hắn vừa cao hứng vừa đau lòng. Cao hứng vì hắn rốt cục lại gặp được cậu, đau lòng khi thấy cậu bị ép biến thành bộ dạng tiều tụy này. Nguyệt Quang ngủ mể khoảng bảy ngày. Ngày ngày sốt cao không lùi, còn đêm đêm đều gặp ác mộng, hắn mỗi ngày đều trấn an cậu. Hắn không biết Hỏa Tư đã làm gì với Nguyệt Quang, nhưng Nguyệt Quang biến thành bộ dạng này, nhất định có liên quan tới Hỏa Tư! Vậy đừng trách hắn đoạt lại Nguyệt Quang. Cho dù hiện tại Nguyệt Quang vẫn nhớ mong Hỏa Tư, hắn cũng không để ý, hắn tuyệt đối có thể có được trái tim Nguyệt Quang, hơn nữa quyết không phạm phải sai lầm giống Hỏa Tư!

 

        Ôn nhu buông Hạ Nguyệt Quang còn hơi sốt xuống, thay cậu đắp lại chăn, cầm lấy khăn ướt thay câu lau mồ hôi trên trán.

 

        Cho một ngụm nước vào miệng, cúi đầu hôn lên cánh môi mềm mại, mớm nước cho Hạ Nguyệt Quang, lặp đi lặp lại động tác đó vài lần, người suy yếu trên giường cuối cùng khôi phục lại chút huyết sắc.

 

        Hi Ân lưu luyến nhìn Hạ Nguyệt Quang, tắt đi đèn bàn đầu giường, rời khỏi chiếc giường lớn tiến đến bên cửa, trước khi rời đi, thuận tay tắt đèn đóng cửa, để lại một mảnh thanh tĩnh.

 

Hôm sau ~

 

        Không biết đã mê man bao lâu, Hạ Nguyệt Quang chậm rãi mở mắt ra, cảm thấy toàn thân suy yếu vô lực, ngay cả ngón tay cũng không nâng dậy nổi. Khó khăn động thân thể, không có đau đớn, chỉ là thân thể đau nhức, định thử ngồi dậy, lại mềm yếu nằm úp sấp trên giường.

 

        Hi Ân vừa vặn đi đến, vui sướng chạy đến ngồi xuống bên cạnh Hạ Nguyệt Quang, giúp cậu ngồi dậy, cầm lấy một cái gối đặt xuống đầu giường, đển Hạ Nguyệt Quang tựa vào.

 

        “Nguyệt Quang, em đã đói bụng chưa?” Hi Ân nắm hai tay xương gầy của Hạ Nguyệt Quang, ôn nhu hỏi cậu.

 

        Hạ Nguyệt Quang vẻ mặt mờ mịt nhìn chằm chằm về phía trước, không đẩy tay Hi Ân ra, cũng không đáp lại, chỉ lẳng lặng nhìn về trước, làm Hi Ân không khỏi lo lắng.

 

        Gọi vài tiếng, cậu vẫn như trước không phản ứng ngẩn người nhìn về phía trước, khiến Hi Ân có dự cảm bất an. Vươn tay kéo Hạ Nguyệt Quang vào lòng, cảm thấy người trong lòng nhẹ nhàng run rẩy, toàn thân cứng ngắc mặc hắn ôm, cũng không phản kháng, vẫn trầm mặc không nói.

 

        Hi Ân thở dài buông Hạ Nguyệt Quang ra, ôn nhu vuốt ve hai má cậu, nhẹ giọng nói: “Ngủ lâu như vậy, em chắc đói bụng rồi đi? Anh đi lấy chút đồ ăn cho em!”

 

        Thấy Hi Ân đứng lên, Hạ Nguyệt Quang bắt lấy ống tay áo hắn, thanh âm khản đặc khó nghe hỏi: “Tôi… Tôi ngủ bao lâu rồi?”

 

        Hi Ân sửng sốt, lại lần nữa trở về bên giường, ôn nhu đáp: “Em đã ngủ tròn bảy ngày rồi.” Tuy muốn hỏi Hỏa Tư tột cùng đã làm gì với cậu, nhưng hắn không muốn ép Nguyệt Quang, khi cậu muốn nói, tự nhiên sẽ nói cho hắn.

 

        Hạ Nguyệt Quang thì thào nói: “Bảy ngày…” Cả người lại trầm mặc, hai mắt mơ hồ nhìn về phía trước, không biết đang nghĩ gì.

 

        Hi Ân ôn nhu xoa tóc Hạ Nguyệt Quang, không nói nhiều đứng lên rời đi, còn Hạ Nguyệt Quang vẫn nhìn chằm chằm về phía trước, cũng không để ý Hi Ân rời đi.

 

        Hạ Nguyệt Quang nhẹ quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, bên ngoài là một mảnh xanh biếc, nhưng cậu lại thấy ngực mình trống rỗng. Thật sự đã hết. Bảy ngày, Hỏa Tư cùng cậu thực sự không còn quan hệ gì, nhưng vì sao trái tim vẫn đau như vậy? Không nên… Không nên tiếp tục đau!

 

        Hạ Nguyệt Quang ôm ngực thống khổ nằm xuống giường, nước mắt trên mặt không ngừng chảy xuống, rơi đến trên chiếc chăn tuyết trắng. Ốm hơn bảy ngày, cả người cậu trở nên vừa gầy vừa hư, thân thể suy yếu, chịu không nổi cậu quá mức kích động. Cậu bắt đầu ho, càng ho càng thường xuyên, ho cả ra máu.

 

        Hi Ân đem đồ ăn đi vào hoảng sợ, cũng không quan tâm ném đồ ăn xuống đất, khẩn trương ôm lấy Hạ Nguyệt Quang kêu: “Nguyệt Quang! Nguyệt Quang! Em làm sao vậy? Đừng dọa anh!”

 

        Hạ Nguyệt Quang toàn thân hư nhuyễn nằm gọn trong lòng Hi Ân. Đôi mắt mở to nhìn Hi Ân, ý thức càng ngày càng mơ hồ, vị tanh nồng dâng lên trong họng. ‘Khụ’ một tiếng, cậu thế nhưng lại hộc máu!

 

        Máu đỏ tươi nhiễm lên quần áo cậu, cũng nhiễm đỏ cả người Hi Ân đang ôm cậu. Rrước khi rơi vào hôn mê, Hạ Nguyệt Quang mơ hồ nghe thấy tiếng gọi của Hi Ân, ánh sáng chiếu vào mặt cậu, bên tai truyền đến rất nhiều tiếng bước chân, tiếng vang qua lại vội vàng, cùng một vài tiếng kêu. Cuối cùng cũng trở lại yên lặng, cậu cảm thấy chính mình giống như đang trôi, loại cảm giác này thật thoải mái, làm cậu không muốn tỉnh lại. Cứ tiếp tục ngủ đi! Như vậy sẽ không bị tổn thương, không cần đối mặt với ác mộng hàng đêm, không cần cần nhớ lại lời nói vô tình của Hỏa Tư… cũng không cần… tiếp tục cảm thấy thống khổ…

 

        “Nguyệt Quang! Van em hãy tỉnh lại… Thật vất vả… Thật vất vả anh mới có được em… Em sao có thể ích kỷ mà rời đi? Mất đi Hỏa Tư… Em còn có anh mà!”

 

        Là ai… Là ai đang nói chuyện? Cậu không muốn tỉnh nha! Không cần… Không cần gọi cậu tỉnh lại.. Cậu cũng rất đau khổ nha! Vì sao không thể buông tha cậu?

 

        “Ngày trước… Có một đứa trẻ, nó mang trọng trách của gia tộc, vì gia nghiệp, nó phải độc lập, mang theo nguyện vọng của người lớn mà học tập. Khi mọi người đang đi du ngoạn, nó vẫn một mình một người nỗ lực. Người khác có cha mẹ thương yêu, còn nó chỉ có thể ở trong căn phòng rộng lớn tiếp tục học tập. Người duy nhất thương nó, hiểu nó, là mẹ nó, nhưng mẹ nó sớm đã bị ông nội trục xuất khỏi gia tộc. Mỗi đêm nó đều phải vụng trộm gặp mặt mẹ, đáng tiếc vẫn bị ông nội nó phát hiện…”

 

        Vì sao? Nó là ai? Vì sao lại cùng nói chuyện này với cậu? Cậu không muốn nghe! Cảm giác nội tâm xao động làm Hạ Nguyệt Quang đang hôn mê thấy sợ hãi, muốn che tai không nghe, lại không thể nâng tay lên, chỉ có thể tiếp tục nghe giọng nói ôn nhu kia kể chuyện xưa.

 

        “Ông nội đứa trẻ rất tàn nhẫn. Bắt lấy mẹ nó, ở trước mặt nó mà nhục mạ mẹ, nói cha là do mụ tiện nhân đó gián tiếp hại chết. Cha là con trai độc nhất của ông nội, cho nên đứa trẻ có thể hiểu vì sao ông nội lại nhục mạ mẹ như vậy, vì cha là do cứu mẹ mà bị bắn chết. Nó có thể hiểu, cũng có thể tha thứ, ung thủ không phải mẹ, mà là kẻ đã bắn chết cha. Nhưng ông nội lại không hiểu, ông nhất định cho rằng mẹ nó là tai họa. Từ khi mẹ bước vào gia tộc này, tai họa không ngừng xảy ra.” Thanh âm kia trầm mặc một hồi, lại chậm rãi nói: “Sau đó đem mẹ đứa trẻ vứt lên đại sảnh, ngay trước mặt đứa trẻ, kêu mười gã đàn ông cưỡng dâm mẹ nó, còn ở bên nói với đứa trẻ đã bị dọa chết. Mày nhìn kỹ xem! Con đàn bà kia chỉ là công cụ phát tiết cùng sinh con. Mày không cần đàn bà, không cần yêu lũ đàn bà dối trá. Mày chỉ cần đem những gì mày cần làm hoàn thành tốt là được!”

 

        Hạ Nguyệt Quang không khỏi rung động, bởi vì cậu nghe thấy, thanh âm người nói chuyện dần trở nên nghẹn ngào. Cậu muốn an ủi hắn, nhưng lại muốn biết chuyện tiếp theo. Cậu lùi bước, chỉ có thể tiếp tục nghe người nọ nói tiếp.

 

        “Kết quả mẹ đứa trẻ bị cường bạo mà chết. Nữ tử nhu nhược sao có thể chịu được nhiều người luân thượng. Ha ha… Người duy nhất quan tâm nó đã chết, đứa trẻ cũng thương tâm không sống nổi. Nhưng ông nội nó lại uy hiếp, nếu nó không làm theo ý ông, người bị đem đi cưỡng dâm sẽ là nó. Nam hài sợ hãi, nó ngoan ngoãn tiếp tục làm con rối cho ông nội, mang theo nụ cười dối trá, đối mặt với người khác, cũng như ông nội, dùng mưu kế đùa bỡn kẻ khác. Trong lúc này, đứa trẻ vẫn trù tính phải loại bỏ ông nội nó. Đến năm mười bảy tuổi, nó thành công, thành công bắt được tên ác nhân, người ông nội đã sát hại mẹ nó. Nó vốn muốn dùng phương thức giống vậy trả thù ông, nhưng lại mềm lòng, nét mặt già nua không ngừng cầu xin của ông nội, làm nó mềm lòng. Dù sao ông cũng là thân nhân duy nhất còn lại của nó, dù có hận, cũng không tránh được liên hệ huyết thống, cho nên nó nhất thời mềm lòng thả ông…”

 

        Hạ Nguyệt Quang ổn định lại nhịp thở nghe người kia nói, không ngờ trên đời này lại có người ngoan độc như vậy. Mình lúc đó, có thể vẫn đang nằm trong lòng mẹ hưởng thụ sự thương yêu của mọi người!

 

        “Nguyệt Quang… Em biết không? Chính là giây phúc mềm lòng kia đã hại đứa trẻ. Giây phút mềm lòng buông tay, làm cho nó ở một đêm nào đó bị lính đánh thuê ông nội thu mua bắt lấy, người ông nội tàn nhẫn kia để đám lính đánh thuê cưỡng dâm đứa trẻ. Em biết không? Biết tư vị bị cưỡng dâm một ngày một đêm ra sao? Rất đau.. Toàn thân cao thấp không có chỗ nào không đau. Khi đứa trẻ nằm trong vũng máu, nó thề, nó tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần nữa, nó còn muốn sống, sống để nhìn ông nội bị giết chết. Không! Là bị người cưỡng dâm chết!” Thanh âm ôn nhu biến thành phẫn hận, hận ý trong giọng nói, rõ ràng cho mọi người biết, hắn hận người ông nội kia tới mức nào.

 

        Hạ Nguyệt Quang rơi lệ, so với bản thân hiện tại, đứa trẻ kia thực sự chịu khổ rất nhiều, khác với chính mình, yếu đuối như vậy, vì chút thương tổn, đã không muốn tỉnh lại đối diện với sự thực, bản thân thật là đáng buồn.

 

~ Hoàn đệ thập lục chương ~

 

 

== HOÀN BỘ 1 ==

Bộ 2 : Tình yêu tan vỡ

 

VĂN ÁN:

 

 

Ôm trái ôm phải, ngồi hưởng hạnh phúc tề nhân,

Là hình dung đúng nhất cho cuộc sống sáng lạn ở học viện của Hạ Nguyệt Quang,

Chỉ là có một điều tiếc nuối nhỏ,

Chính là ‘tính’ phúc bay trên đầu cậu!

Là Hỏa Tư bá đạo tốt? Hay là Hi Ân ôn nhu tốt?

Vốn Hạ Nguyệt Quang còn đang buồn rầu vì không biết lựa chọn,

Không ngờ hai đối thủ một mất một còn lại vì cậu mà ra tay,

Cư nhiên lén cam kết, quyết định cùng có được cậu!

 

Từ sau khi cam kết đạt thành,

Hoạt động trên giường của Hạ Nguyệt Quang càng thêm rực rỡ,

Hi Ân nhìn ôn nhu thật ra khí phách mười phần,

Mà Hỏa Tư vốn bá đạo lại yêu cầu vô độ,

Cơ hồ đêm đêm xuân tiêu, xuân tiêu khổ đoản…….

Cuối cùng Hạ Nguyệt Quang có thể thoát khỏi mối tình liên ái hay không?

ệ thập thất chương:

 

“Đứa trẻ đó đã thành công, giết chết người thân duy nhất của nó, tận mắt thấy lão thống khổ giãy dụa. Lúc ấy nó chỉ mỉm cười. Nó dường như cảm thấy chính mình đã không còn trái tim, người ở đây nghĩ nó điên rồi, nhưng nó không có. Cho dù trả thù thành công kẻ đã hại nó, đứa trẻ đó vẫn cảm thấy không vừa lòng. Nó cảm thấy trống rỗng, trên đời dường như không có gì khiến nó để ý. Nó chỉ có thể tiếp tục mang nụ cười giả dối kế thừa gia tài khổng lồ. Hai năm sau, nó vào học viện quý tộc, vừa học vừa xử lý công việc, vốn tướng mọi ngày sẽ cứ bình lặng như vậy trôi qua, nhưng nó đã gặp một người, người nọ có nụ cười ấm áp, không giống nụ cười của nó, dối trá vô cùng…” Lời nói hơi dừng lại, Hạ Nguyệt Quang cảm thấy có người vuốt ve mặt cậu, tiếp theo lại nghe hắn nói: “Cậu toàn thân cao thấp đều tỏa ra một ánh hào quang ấm áp. Đẹp lắm… Đẹp lắm… Lần đầu, nó có ý niệm muốn giữ chặt một người, nhưng con người ôn nhu kia đã có người yêu. Cho dù có được thân thể của cậu, cậu vẫn như trước nhớ nhung kẻ kia, ngay cả hiện tại… cậu cũng vì kẻ kia mà hao tổn tinh thần… thương tâm…”

Hạ Nguyệt Quang khẽ ho một tiếng, bởi vì người kể chuyện lại hôn cậu. Hắn hôn thật nhẹ… thật nhẹ… Tựa như làn gió lướt qua, làm cậu rốt cục không nhịn được mở hai mắt. Cậu muốn biết… muốn biết người đang nói là ai… muốn biết vì cái gì mà kể chuyện đó với cậu…

Ánh sáng chói mắt làm Hạ Nguyệt Quang khó chịu nheo mắt lại, bóng người trước mắt mơ hồ dần dần rõ ràng, lọt vào trong mắt, là đôi mắt xanh ôn nhu lại mang chút đớn đau, người nọ đúng là Hi Ân.

Hi Ân kinh hỉ nhìn Hạ Nguyệt Quang hôn mê đã lâu mở mắt, hắn vui vẻ ôm con người gầy yếu kia, không ngừng hôn hai má cậu nói: “Nguyệt Quang… Em cuối cùng cũng tỉnh… Em biết không? Anh cứ lo em sẽ tiếp tục hôn mê như vậy…”

Hạ Nguyệt Quang run rẩy nhìn khuôn mặt tuấn nhã của Hi Ân, không ngờ bản thân lại khiến người trước mặt mê luyến đến như vậy, vì cậu mà gầy yếu, tiều tụy, thậm chí nói bí mật sâu kín cho cậu. Vì cái gì? Vì sao hắn lại giống Hỏa Tư? Đều rất cô đơn. Cậu muốn trốn tránh, cũng nghĩ bản thân đã trốn được, nhưng không ngờ lại rơi vào trong lưới. Cậu nên làm gì bây giờ? Không muốn trầm mê, lại bị gắt gao bắt lại, nếu cậu rời đi, Hi Ân có giống Hỏa Tư hay không, vì cậu mà điên cuồng mất trí?

“Em đói bụng sao? Anh đi lấy đồ cho em ăn nhé?” Hi Ân mỉm cười buông Hạ Nguyệt Quang, ôn nhu hỏi con người yếu ớt trước mặt.

Hạ Nguyệt Quang nhẹ nhàng vươn tay chạm vào mặt Hi Ân, nghẹn ngào nói: “Xin anh đừng như vậy… Ít nhất là trước mặt tôi, anh không cần miễn cưỡng cười vui như vậy…”

Hạ Nguyệt Quang vừa nói xong, cả người bị kéo vào vòng tay ấm áp, đôi môi mềm mại bị Hi Ân run rẩy hôn lấy, không phải là nụ hôn nhẹ nhàng, giống như muốn nuốt chửng cả người cậu. Lửa nóng khiến cậu phát run, đầu lưỡi luồn vào miệng cậu thật nóng bỏng, không ngừng khiêu khích lưỡi cậu, làm cậu không thở nổi.

Hi Ân rời khỏi đôi môi mềm mại kia, ôn nhu nhìn Hạ Nguyệt Quang gò má hồng hồng, gắt gào ôm cậu vào trong ngực hòi: “Làm người của anh được không?”

Hạ Nguyệt Quang hổn hển thở rúc vào trong lòng Hi Ân, vừa nghe thấy hắn hỏi như vậy, cậu không khỏi sợ hãi. Đáp ứng, liệu có lần nữa bị thương tổn? Không đáp ứng, liệu người trước mắt có lại lần nữa rơi vào trong bóng tối hay không? Cậu không biết. Nếu có thể, cậu không muốn lựa chọn, đành phải không nói gì đẩy Hi Ân ra, trốn tránh trở về giường.

Hi Ân không miễn cưỡng Hạ Nguyệt Quang, ôn nhu vỗ về mái tóc mượt của cậu nói: “Anh không vội vã cần đáp án, nhưng anh hy vọng em sẽ suy nghĩ một chút.”

Hạ Nguyệt Quang không nói cầm lấy chăn bông, giống như trốn tránh mà nhắm mắt lại, không dám nhìn vào ánh mắt ôn nhu của Hi Ân, không dám nhìn vẻ mặt nhu hòa của hắn, không dám… tiếp nhận sự săn sóc của hắn.

“Anh đi lấy chút đồ ăn cho em!” Nhẹ thở dài, Hi Ân ngừng vuốt ve mái tóc mềm mại của cậu, đứng lên chuẩn bị đồ ăn.

Nghe tiếng chân Hi Ân rời đi, Hạ Nguyệt Quang mới mở mắt nhìn về phía Hi Ân vừa đứng. Xốc chăn lên, cơ thể đứng cũng không nổi, dựa vào vách tường run rẩy bước đến bên cửa sổ, cậu tựa vào cửa sổ nhìn khung cảnh bên ngoài. Vươn hai tay, cậu nhìn cánh tay trắng nõn bệnh nhược của mình, gầy đến mức dường như chỉ còn da bọc xương, mạch máu dưới da như ẩn như hiện. Cậu dùng hai tay ôm lấy ôm lấy thân thể mình, làn tóc dài buông xuống, dưới ánh mặt trời tỏa ra quầng sáng ôn nhu.

Xem ra đã nhiều ngày mình buông thả, làm cậu thật sự thiếu chút đến quỷ môn quan báo danh. Ha ha… Là ai khi ra khỏi Hồng Bảo nó sẽ chăm sóc chính mình? Là ai nói dù không có Hỏa Tư cũng sẽ sống thật tốt? Là ai nói… nói sẽ không bước vào cạm bẫy trí mạng kia? Câu chuyện của Hi Ân, làm cậu thấy thật khó khắn, muốn ở bên cạnh hắn, cùng hắn chia sẻ chút buồn đau. Chính mình có phải quá ngốc hay không? Vừa bị thương tổn, lập tức lại muốn bị thương tổn thêm lần nữa, mình thật sự điên rồi!

Hạ Nguyệt Quang mệt mỏi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, gió nhẹ thổi vào phòng, hương hoa lài thản nhiên lướt vào phòng không tiêu tan. Nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ, cậu quay đầu nhìn về phía cửa phòng, thấy Hi Ân cầm một cái khay đi về phía cậu, phía trên có rất nhiều đồ ngọt.

“Sao không nằm trên giường? Ở đó sẽ trúng gió phát sốt đó.” Hi Ân buông khay xuống, đi đến bên Hạ Nguyệt Quang, mềm nhẹ ôm lấy cậu nói.

Hạ Nguyệt Quang thuận theo ôm lấy cổ Hi Ân, để hắn bế đến bên giường, “Tôi có phải lại hôn mê vài ngày hay không?” Cơ thể suy yếu cho cậu biết, cậu nhất định đã ngủ rất lâu, nếu không cả người sẽ không yếu đuối vô lực, còn gầy thành cái dạng không ra người này.

Hi Ân cầm lấy chiếc khay, đặt lên trên đùi, “Em lại ngủ thêm ba ngày, vừa rồi mới tỉnh lại.” Ôn nhu trả lời Hạ Nguyệt Quang xong, hắn cầm ly ca cao nóng đến bên miệng thổi thổi, rồi mới đưa cho Hạ Nguyệt Quang.

Hạ Nguyệt Quang nhận lấy ly ca cao nóng, từng ngụm từng ngụm chậm rãi uống. Có thể là lâu rồi không ăn gì, bụng cậu thấy rất đói, Hi Ân bên cạnh đúng lúc nhéo một miếng bánh mì ấm áp bón cậu ăn, làm Hạ Nguyệt Quang thấy sự săn sóc của hắn thật ôn nhu. Nếu tiếp tục ở chung cùng hắn một thời gian, cậu có thể sẽ thực sự thích hắn, chỉ là… cậu thật sự nên tiếp nhận hắn sao?

Không để ý thần sắc do dự của Hạ Nguyệt Quang, Hi Ân thầm nghĩ khiến con người trước mặt nhanh chóng khôi phục, muốn hảo hảo che chở cậu, cho cậu biết, Hỏa Tư có thể cho gì, hắn cũng có thể!

Mười ngày, đã buông thả mười ngày, cậu nên tỉnh lại, không vì bản thân, ít nhất cũng vì Hi Ân ôn nhu chiếu cố cậu trước mắt, tuy không yêu, nhưng cậu nguyện ý tạm thời ở bên cạnh hắn, giúp hắn xoa dịu nỗi đau.

= . = . = . = . =

        Trong nháy mắt, một tháng trôi qua, Hạ Nguyệt Quang cũng đã ở bên cạnh Hi Ân một tháng. Một tháng này, cơ thể cậu cũng dần dần khồi phục. Hi Ân cũng vẫn ôn nhu đối đãi với cậu, mà cậu chỉ lẳng lặng ở bên cạnh hắn, không nói lời nào, không cho đáp án.

Một tháng qua, Hi Ân nhiều lắm thì ôm cậu một cái, hay là hôn môi cậu, cũng không làm ra bất kể hành vi gì quá đáng, cũng không bắt buộc cậu đáp lại câu hỏi của hắn. Hắn thật sự đối với cậu quá tốt, tốt đến mức làm cậu không dám đối mặt với hắn, sợ sẽ thật sự yêu hắn, một lần bị tổn thương đã quá đủ, cậu không muốn thêm lần nữa, cho nên mỗi khi Hi Ân bày tỏ tình cảm, cậu sẽ tìm lý do để nhanh chóng rời đi, hoặc là đổi đề tài. Tuy biết vậy thực ích kỷ, nhưng cậu không có lựa chọn, vì bảo hộ chính mình, cậu không thể không làm như vậy.

Gần đây Hi Ân càng ngày càng lo lắng, hắn tựa hồ rất muốn biết câu trả lời của cậu, hại cậu mỗi ngày đều không dám gặp hắn, không phải nhìn thấy hắn liền trốn, thì cũng là tránh không gặp mặt. Tâm tính cậu thực loạn, cậu cũng không chán ghét Hi Ân, nhưng mà… nhưng mà cậu không biết có nên nhận hay không…

Ngẩng đầu, Hạ Nguyệt Quang tựa vào một cây đại thụ nhìn bầu trời xanh trong vắt. Bầu trời hôm nay thật xanh, xanh khiến người ta cảm thấy thoải mái, giống như ánh mắt Hi Ân. Bất quá gần đây hắn lại phá lệ lo lắng, mất đi bình tĩnh bình thường. Vì sao vậy? Nghi hoặc nhắm mắt lại, hưởng thụ làn gió nhẹ mớn trớn khuôn mặt thanh lương, tính xua đi sự phiền muộn trong lòng.

Từ trong bụi cỏ truyền ra tiếng loạt xoạt, Hạ Nguyệt Quang vội vàng quay đầu lại nhìn, thấy Kim Đế tao nhã bước về phía cậu, miệng hình như đang ngậm cái gì.

“Kim Đế? Sao mày lại chạy đến đây? Không ở cùng chủ nhân mày sao?” Hạ Nguyệt Quang đi đến bên Kim Đế vỗ vỗ đầu nó hỏi, mắt thấy trong miệng nó còn có một vật thể lông nhung màu xám trắng, tò mò lấy tay nắm lấy thứ mềm nhũn đó. Kim Đế nhả ra, để vật thể lông nhung màu xám trắng kia rơi vào tay Hạ Nguyệt Quang.

“Đây là…” Hạ Nguyệt Quang có chút kinh ngạc nhìn chú chó săn nhỏ vẫn còn nhắm mắt trong tay. Nó nhỏ xíu, còn không ngừng mở chiếc miệng nhỏ nhắn khẽ kêu, đôi tai bé nhỏ cụp xuống, thoạt nhìn cực đáng yêu.

Hi Ân mỉm cười từ một chỗ khác trong bụi cỏ đi về phía Hạ Nguyệt Quang hỏi: “Em thích chứ?”

Hạ Nguyệt Quang vui vẻ gật gật đầu, “Anh… Anh sao biết tôi muốn nuôi chó con?” Tuy cao hứng, nhưng không biết vì sao Hi Ân biết cậu muốn nuôi chó, bất quá chú chó này thật đáng yêu, cậu thật sự rất thích.

“Vì em từng nói với tôi em muốn nuôi một chú chó con nha! Nhưng tôi lại không biết em thích giống chó nào, nên thay em mua một chú chó săn Đức. Em còn thích chứ?” Hi Ân ôm lấy khuôn mắt tươi cười khó được lộ ra của Hạ Nguyệt Quang giải thích, ôn nhu hôn hai má cậu, thâm tình nhìn cậu.

Hạ Nguyệt Quang ngượng ngùng cúi đầu, ôm chú chó săn nho nhỏ kia nhỏ giọng nói với Hi Ân: “Cảm ơn anh.” Không nghĩ chuyện lâu như vậy, Hi Ân còn nhớ rõ cậu muốn một chú chó con. Hắn thật là người giỏi săn sóc.

“Có nghĩ đến muốn đặt cho chú chó con này tên gì chưa?” Hi Ân vươn tay đem sợi tóc rủ xuống trán của Hạ Nguyệt Quang vén vào sau tai, ôn nhu hỏi cậu.

Hạ Nguyệt Quang vui vẻ ôm chú chó săn nhỏ, nghiêng đầu mỉm cười nói với Hi Ân: “Gọi nó là Bụi đi. Lông cả người đều xám xám, thực hợp nó.”

Hi Ân mỉm cười hôn xuống môi Hạ Nguyệt Quang, ôn nhu nói: “Liền kêu nó như vậy đi!”

Đã nhiều ngày hắn bức Hạ Nguyệt Quang thực chặt, nhưng vừa nghĩ đến Hỏa Tư, hắn không thể không tăng nhanh cước bộ, vì hắn biết, Nguyệt Quang vẫn còn nhớ đến Hỏa Tư. Dù cậu không nói, hắn vẫn có thể thấy Nguyệt Quang không thể quên đi Hỏa Tư. Hắn thích Nguyệt Quang, thậm chí yêu cậu. Hắn không thể để Nguyệt Quang rời đi, hắn không muốn hối hận, không muốn giống Hỏa Tư hiện tại, hối hận buông Nguyệt Quang ra. Hắn tuyệt đối không thể để Nguyệt Quang biết Hỏa Tư đang tìm cậu!

“Hi Ân… Anh làm sao vậy?” Hạ Nguyệt Quang lo lắng nhìn sắc mặt có chút xanh của Hi Ân, ôm Bụi đang ghé vào lòng cậu ô ô kêu hỏi.

Hi Ân mỉm cười hôn lên trán Hạ Nguyệt Quang, ôm thắt lưng cậu nói: “Chúng ta về trong bảo đi! Thân thể em mới hồi phục không lâu, đừng lại để phát sốt.”

Hạ Nguyệt Quang không nói nhìn Hi Ân, lập tức cúi đầu không dám tiếp tục nhìn hắn. Người như vậy, bảo cậu làm sao có thể làm như không cảm nhận được sự ôn nhu của hắn. Chính mình còn đang giãy giụa, không muốn lại rơi vào chiếc lưới kia, nhưng cậu biết, câu không còn giãy giụa được lâu, bởi vì cậu đã nhận ra, chính mình dần dần không thể thoát khỏi đôi mắt ôn nhu của Hi Ân. Cuối cùng, cậu vẫn sẽ ngã vào chiếc lưới kia, chiếc lưới tình kia…

Trở lại Bạch Bảo, Hi Ân bị một người hầu ngăn lại. Người hầu kia không biết đã nói gì với Hi Ân, làm Hi Ân vội vàng bảo cậu về phòng, chính mình cùng người hầu kia rời đi.

Hạ Nguyệt Quang nghe lời chuẩn bị trở về phòng, đi qua khung cửa sổ, cậu thấy một chiếc xe ngựa quen thuộc. Nhìn kỹ, kia không phải là xe ngựa của Hỏa Tư sao?!

Hạ Nguyệt Quang vội nhìn chẳm chằm vào chiếc xe ngựa ngoài cửa sổ. Từ bên trong đi ra một bóng người quen thuộc, thân hình cao gầy, gương mặt tuấn mỹ tà mị như trước, nhưng mà hắn thật gầy yếu. Tim lại không tự chủ mà đâu, không biết có phải phát giác ánh nhìn chăm chú của cậu hay không, Hỏa Tư thể nhưng ngẩng đầu nhìn về phía cậu, Hạ Nguyệt Quang còn chưa kịp phản ứng, đã chạm phải đôi mắt ruby kia.

Hỏa Tư kích động nhìn người bên khung cửa sổ, lại thấy cậu sợ hãi nhanh chóng bỏ chạy, tim trong ngực thực đau giống như bị người bóp nát, hắn quay đầu nhìn Hi Ân vẻ mặt hờ hững đi về phía hắn.

“Nguyệt Quang ở chỗ ngươi đúng không? Nhanh trả em ấy lại cho ta!” Hỏa Tư phẫn nộ nắm áo Hi Ân, gào lên chất vấn.

Hi Ân giữ lấy tay Hỏa Tư, ngữ khí cứng rắn nói: “Em ấy giờ đã không còn là của cậu. Hơn nữa là tự tay cậu đẩy em ấy ra. Cậu căn bản không có tư cách có được em ấy!”

“Nếu không phải ngươi xen vào, ta sẽ hiểu lầm Nguyệt Quang sao? Nếu không phải ngươi thừa lúc Nguyệt Quang say rượu mà xâm phạm em ấy, ta sẽ thương tổn em ấy sao? Tất cả đều là do ngươi!” Hỏa Tư phẫn hận cho Hi Ân một đấm, lồng ngực không ngừng phập phồng, tức giận hét.

Hi Ân đau đớn ôm mặt mình, lạnh lẽo nhìn bộ dạng tức giận của Hỏa Tư, lạnh lùng cười, “Trách người khác không bằng trách chính mình! Là tự cậu buông tay! Là cậu không tin tưởng làm tổn thương em ấy! Hết thảy đều là cậu sai! Đừng đổ lên đầu tôi!”

Hỏa Tư nhịn cơn giận xuống trừng mắt với Hi Ân, thật lâu sau, hắn nói: “Ta sẽ gặp Nguyệt Quang! Em ấy cuối cùng sẽ trở lại bên ta, vì em ấy vẫn còn yêu ta!” Nói xong, Hỏa Tư quay người quay lại bên trong xe. Đôi môi mỏng lộ ra nụ cười thắng lợi, vì hắn nhìn thấy gương mặt tái nhợt của Hi Ân. Nguyệt Quang vĩnh viễn là của hắn!

Mặt Hi Ân trắng bệch, tống quản đứng bên cạnh định dìu hắn, lại bị hắn một tay hất ra, vội vã chạy vào trong bảo. Hỏa Tư nói đúng, Nguyệt Quang còn yêu Hỏa Tư. Hắn không rõ Nguyệt Quang thích hắn đến đâu, hay là thuần túy muốn làm bạn với hắn, hay chỉ vì thương hại mà yêu, bất an tràn ngập lòng hắn, hắn không muốn mất cậu!

Hạ Nguyệt Quang ngồi ngẩn người trong phòng ôm Bụi ngốc lăng nhìn cửa sổ, trong đầu tràn ngập hình ảnh Hỏa Tư, còn có lo lắng trong mắt hắn. Hắn đến Bạch Bảo làm gì? Để tìm cậu sao? Không có khả năng nha!

Ngay khi Hạ Nguyệt Quang đang miên man suy nghĩ, Hi Ân thần sắc kích động chạy vào trong phòng, cũng không nói gì mà ôm Hạ Nguyệt Quang vào lòng, thực làm cậu quá bất ngờ.

Hạ Nguyệt Quang buông Bụi ra, ôm lại Hi Ân hỏi: “Hi Ân… Anh làm sao vậy?”

Hi Ân hơi buông cậu ra, “Nguyệt Quang… Đừng rời xa anh được không? Em đáp ứng anh nhất định không rời xa anh được không?” Hắn cúi đầu hôn môi Hạ Nguyệt Quang, sốt ruột hỏi, trong lòng sợ hãi người trong lòng sẽ rời hắn đi.

Hạ Nguyệt Quang gục đầu xuống, thấp giọng nói: “Đừng ép tôi. Tôi… Tôi không biết nên trả lời như thế nào…” Cậu không cố ý không cho Hi Ân đáp án. Chỉ là… Chỉ là cậu còn không rõ địa vị của Hi Ân trong lòng cậu, cậu cần một ít thời gian để suy nghĩ.

Hi Ân buông tay, thống khổ nắm lấy vai Hạ Nguyệt Quang ép hỏi: “Em còn yêu hắn ta đúng không? Vì sao em không thể quên hắn ta đi? Nhẽ nào em không biết, mỗi khi em nhìn thấy một người khác qua anh, lòng anh đau khổ đến mức nào. Vì sao em không thể yêu anh? Em trả lời anh đi!”

Hạ Nguyệt Quang liều mình lắc đầu, nước mắt không tự chủ được mà chảy xuống, “Đừng ép tôi! Van anh đừng ép tôi!” Hai tay ngăn trước ngực Hi Ân, giọng run run khóc nói.

Nước mắt ấm áp rơi xuống mu bàn tay Hi Ân, làm hắn đang mất trí thanh tỉnh trở lại, “Thực xin lỗi… Thực xin lỗi… Anh rất lo lắng, sợ em rời đi trở lại vòng tay Hỏa Tư, anh không cố ý ép em…” Gắt gao kéo Hạ Nguyệt Quang vào trong lòng, không ngừng hôn lên nước mắt cậu nói.

Hạ Nguyệt Quang bị ôm trong lòng Hi Ân không ngừng khóc. Cậu chỉ không muốn bị tổn thương lần nữa, chứ không phải không muốn đáp lại hắn. Cậu thật sự sợ, sợ sẽ bị tổn thương.

Hi Ân nhẹ nhàng hôn trán Hạ Nguyệt Quang, lau nước mắt cậu, ôn nhu nói: “Em nghỉ ngơi đi! Anh còn chút việc phải xử lý trước.”

Hạ Nguyệt Quang rưng rưng nhìn về phía Hi Ân, thân ảnh hắn thoạt nhìn thật cô đơn, cơ hồ theo bản năng gọi: “Hi Ân…”

Hi Ân dừng lại, xoay người nhìn về phía Hạ Nguyệt Quang vừa khóc sướt mướt, thở dài bước trở lại, ôm lấy Bụi trên đùi cậu để vào trong rổ nhỏ, kéo cậu vào lòng.

“Thực xin lỗi. Vừa rồi anh nóng nảy ép buộc em. Đứng khóc, amj sẽ không bắt em trả lời anh.” Hi Ân ôn nhu hôn lên hai má đầy nước mắt của Hạ Nguyệt Quang nói.

Hạ Nguyệt Quang cúi đầu, từ từ nói: “Tôi… Tôi không phải không muốn trả lời anh, chỉ là tôi…” Cậu còn chưa nói xong, đã bị Hi Ân hôn lấy.

Nhẹ nhàng hôn lấy môi cậu, mỉm cười nói: “Đừng nói nữa, anh không miễn cưỡng em phải cho anh đáp án. Anh sẽ chờ. Nhanh nghỉ ngơi đi! Đừng để bị mệt.” Hi Ân mềm nhẹ ôm lấy Hạ Nguyệt Quang, lập tức buông cậu ra nói.

Hạ Nguyệt Quang thấy Hi Ân định rời đi, kích động kéo tay hắn lại. Thấy ánh nhìn khó hiểu của Hi Ân, cậu e lệ cúi đầu, hạ quyết tâm nhỏ giọng nói: “Ôm em…”

This entry was posted in x and tagged . Bookmark the permalink.

Leave a comment